ME AND MAY
Khi cháu còn nhỏ, cháu đã biết phụ bà làm một số việc trong nhà.
Cháu còn biết. gài then cửa dưới, chỉ nhờ bà. gài then trên thôi.
Rồi cháu lớn dần, còn bà thì già đi.
Bây giờ cháu có thể gài cả hai then cửa cho bà rồi.
Bà mỉm cười hiền hậu, nói:
– “Cháu ngoan lắm, nhờ thế mà bà sống vui mỗi ngày.” 💕
Cha mẹ cháu cũng rất vui, khi nghe người ta khen con cháu của mình ngoan ngoãn.
Cháu tự nhủ: cháu sẽ luôn ngoan, không lì nữa, để bà luôn vui. 🌷
Cánh cửa mỗi ngày khép lại, vẫn nhớ bàn tay của bà và cháu —
một kỷ niệm nhỏ, mà ấm áp biết bao. 🕊️
—
When I was little, I already knew how to help Grandma with some chores.
I could lock the lower bolt on the door, and Grandma would help with the upper one.
As I grew up, Grandma grew older.
Now, I can lock both bolts for her.
Grandma smiles gently and says,
– “You’re such a good child, you make my days happy.” 💕
My parents are proud too, when people say their child is kind and helpful.
So I promise to always be good and never stubborn again,
so Grandma will always be happy. 🌷
Every time the door closes, it still remembers
the hands of. Grandma and me — a small, warm memory. 🕊️


